Trên trang blog cô kể chuyện đời mình. Chuyện kể rằng ngày ấy có một cô bé sinh ngược. Bác sĩ cùng nữ hộ sinh vì sức khỏe người mẹ, đã nắm chân kéo mạnh đứa trẻ ra ngoài. Hậu quả của sự nôn nóng ấy là cô bé đã bị giãn hoàn toàn cơ tay. Từ bé đến 5 tuổi, cô bé phải buông thõng tay giữa cuộc đời. Ăn uống và mọi sinh hoạt cá nhân khác phải do người thân trợ giúp.
Thế rồi một ngày, bác sĩ vật lý trị liệu xuất hiện và hai năm sau, tay chân cô bé cử động được. Những động tác đầu tiên mà cô tập là dùng viên phấn vẽ những đường cong và đường thẳng xuống mặt đất cho ra hình dạng con chữ. Mỗi một động tác, nước mắt cô lại trào ra. Rồi cô cũng vào trường học. Và đến một ngày, tay cô làm được mọi thứ như một người bình thường nhờ một nghị lực phi thường. Cô trở thành một cô gái xinh đẹp, học giỏi nhất trường. Vào dịp Giáng sinh, bạn bè tặng cô những món quà đầy ắp hạnh phúc.
continue reading…